Lập kế hoạch dự phòng không còn là lý thuyết nữa.
Một trong những lĩnh vực được nhấn mạnh rõ ràng nhất trong các diễn giải được IATF phê chuẩn gần đây là lập kế hoạch ứng phó (contingency planning). Mặc dù yêu cầu này không mới, nhưng các kỳ vọng liên quan đến phạm vi, thử nghiệm và bằng chứng đã trở nên cụ thể hơn, và hiện đang được đánh giá nghiêm ngặt hơn trong các cuộc đánh giá.
Đặc biệt, các cập nhật gần đây và thực tiễn đánh giá ngày càng nhấn mạnh đến những kịch bản trước đây chỉ được ngầm hiểu nhưng chưa được nêu rõ, nổi bật nhất là đại dịch và các gián đoạn liên quan đến an ninh mạng.
Trong các cuộc đánh giá, điều đang được chú ý nhiều hơn không chỉ là việc các rủi ro này có được liệt kê trong kế hoạch ứng phó hay không, mà là liệu doanh nghiệp có thể chứng minh rằng các kế hoạch đó được kiểm tra và có khả năng triển khai thực tế hay không.
Các chuyên gia đánh giá ngày càng tìm kiếm bằng chứng cho thấy hoạt động thử nghiệm không chỉ dừng lại ở việc hoàn thành một bài tập, mà còn dẫn đến học hỏi và cải tiến.
“Doanh nghiệp cần có báo cáo hoặc bằng chứng khách quan tương đương, thể hiện họ đã thực hiện những loại thử nghiệm nào và từ kết quả đó đã thực hiện những hành động gì.”
Theo Ông Jorge Correa, một thách thức phổ biến là nhiều tổ chức thực hiện các hoạt động có giá trị nhưng lại không ghi nhận đầy đủ hoặc không liên kết chúng với quá trình ra quyết định dựa trên rủi ro.
“Đôi khi doanh nghiệp không ghi nhận hoặc không tài liệu hóa những gì doanh nghiệp đã làm.”
Đối với các doanh nghiệp đang chuẩn bị cho các cuộc đánh giá sắp tới, điều này có nghĩa là kế hoạch ứng phó cần được xem như một quá trình sống, phản ánh các rủi ro hiện tại, bao gồm các thử nghiệm thực tế và thể hiện rõ việc theo dõi, hành động sau thử nghiệm.